Sửng sốt cả nửa ngày ta mới phản ứng lại được, nhìn Vô Mẫn Quân thần sắc thản nhiên ở bên cạnh hô to: “Vô Mẫn Quân! Ngươi…ngươi tự nhiên…”
Ta không phải là chưa từng thấy người chết, cũng không phải chưa từng giết ngươi, nhưng Vô Mẫn Quân đột nhiên giết người thân của mình như vậy,vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
Vô Mẫn Quân phất tay nhìn ta,khiến cho ta im lặng: “Phụ vương mất, ta là hoàng đế, nhưng việc kếtminh cùng Đông Nguyên quốc là chuyện rất nặng, cũng không phải chỉ dotân hoàng đế như ta nói là được, Thái Sư vừa rồi là nguyên lão tamtriều, việc này ít nhất cũng cần ông ta gật đầu, ông ta lại là một lãohồ li, rất khó đáp ứng dễ dàng. Nếu thúc phụ ta không chết, ít nhất cũng cần thúc phụ ta phải gật đầu —— hiện tại sẽ không phiền toái như vậy,thúc phụ ta đã chết —— Hưu Ấp vương mơ tưởng vương vị, mưu toan ám sáttân đế, tân đế quá mức bi thống, không kịp phát giác, may nhờ TrườngNghi công chúa bên cạnh cứu giúp…”
Nói xong, Vô Mẫn Quân bỗng hạngười xuống, lục tìm trên người Hưu Ấp vương một lát, quả nhiên đúng làtìm ra một thanh chủy thủ, mở bao thanh chủy thủ ra, bên trong chủy thủrất sắc bén. Vô Mẫn Quân cười lạnh một tiếng, cầm lấy chủy thủ của chính mình, cứa mạnh một phát vào lòng bàn tay: “…Nhưng lại vì thế mà bịthương. Nói như vậy, Thái Sư đã có thể đáp ứng .”
Ta nhìn hắn,trợn mắt há hốc mồm, ta nghĩ có rất nhiều lời muốn nói, ví dụ như vì sao chỉ trong một thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/46937/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.