Ta là thái tử, đi tới nơi tĩnh dưỡng của Hoàng Thượng có thể đi kiệu,nhưng Vô Mẫn Quân thì không, hắn chỉ có thể đi bộ ở bên cạnh cỗ kiệu.
Bởi vì hắn phục sức quá mức hoa lệ, tựa hồ không nhìn thấy tóc đen trênđầu, chỉ thấy ánh vàng rực rỡ của trang sức, ta nhìn thấy như vậy đã cảm thấy dọa người, huống chi hắn là người mang.
Ta lại cảm thấynăng lực thích ứng của hắn rất mạnh, ta ngay cả mặc xiêm y của hắn đềucảm giác không ổn, nhưng hắn mặc xiêm y nữ tử, mang đồ trang sức nữ tử,còn phải trang điểm lại một chút cũng không hề thấy không quen. Ta chỉcó thể nói, hoặc là hắn co được dãn được, hoặc là… trước kia ở chỗ không người, hắn cũng thường vụng trộm hóa trang thành nữ tử…
Hồi ta ở Đông Nguyên quốc rất ít ngồi kiệu, chủ yếu là vì lúc luyện tập khôngthích ngồi kiệu, thứ hai cũng không có người nào để ý ta có ngồi kiệuhay không. Hiện tại ngồi trong kiệu, người trong cung không được đi quánhanh, cho nên so với đi bộ còn chậm hơn, ta ngồi ở trong cái cỗ kiệulảo đảo này, lại nhìn ánh vàng rực rỡ từ cái ót Vô Mẫn Quân, chỉ cảmthấy nhàm chán vạn phần, suy nghĩ bay loạn…
Rốt cục đến ThanhThân điện nơi Hoàng Thượng nghỉ ngơi, ta đang định thở phào nhẹ nhõm,chợt nghe thấy Vô Mẫn Quân nói nhỏ: “Thúc phụ ta cũng đến đây.”
Ta có chút khẩn trương ngồi thẳng người lại, nhìn thấy ở trong cỗ kiệu bên cạnh có một nam tử trung niên bụng phệ, hắn ta mặc dù có hơi mập nhưngánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/46936/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.