Ta sao lại quên mất, nữ giới mới là phái yếu, nếu Vô Mẫn Quân dùng thân thể của ta nhảy đến đây, ta đây liền…
Thấy vẻ mặt ta uất nghẹn, Vô Mẫn Quân nở nụ cười: “Yên tâm, ta không hề cóhứng thú đối với chuyện mây mưa thất thường cùng chính mình.”
Đến sau nửa đêm, ta cũng chống đỡ không nổi nữa, liền dựa vào cây cột bắtđầu ngủ, Vô Mẫn Quân đại để là vì ban ngày đã được ngủ, nên không cảmthấy khổ sở gì, chỉ nói: “Trước tiên ngươi ngủ đi, trước khi ta đi sẽđánh thức ngươi, ngươi cũng nên quỳ, bằng không trong chốc lát giả trang không được giống cho lắm.”
Ta gật đầu: “Được”
Giấc ngủnày ngủ thẳng một mạch, đại để là do ta cảm thấy có Vô Mẫn Quân ở bêncạnh có tác dụng tránh ma quỷ, cho nên vô cùng an tâm, tới lúc hắn đánhthức ta dậy, ta hơi hơi mở mắt nhìn phía ngoài cửa, bên ngoài tựa hồ vẫn là tối đen.
“Ta ngủ được bao lâu?” Ta dụi dụi ánh mắt, có chút bất mãn.
“Chưa đến hai canh giờ.” Vô Mẫn Quân nói “Ta phải đi rồi, ngươi quỳ trước đi.”
Ta gật đầu: “Được.”
Hắn lén lút lách mình rời đi bằng cửa sổ bên kia, một chút tiếng động cũngkhông có, tình cảnh này làm cho ta nghĩ tới bộ dáng lúc trước ta lẻn vào hoàng cung Tây Ương, cũng là như vậy…
Ta ngồi dưới đất hơn nửađêm, hai chân đã có chút tê rần, lại quỳ như vậy, đợi tới lúc đám ngườiThái Sư tới đón tiếp ta, thật là đứng cũng không đứng lên nổi, bọn người Thái Sư thấy ta như vậy, cho rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/46940/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.