Ta cùng Vô Mẫn Quân chậm rãi khôi phục hô hấp, từ trong bóng đêm đi ra, ta thấy rất tối liền lấy đốt lửa đi châm đèn.
Diện mạo cùng dáng người nàng kia rất đẹp, mắt hạnh môi anh đào, ánh mắt lại hơi có mấy phần sắc thái tàn nhẫn của nam tử, nàng liếc thấy có haingười xuất hiện, ngẩn người, nhìn ta nói: “Vị này là…”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ông già thỏ, tới để châm đèn.”
Ta: “…”
Nàng kia: “…”
Cho dù là không muốn bại lộ thân phận của ta, cũng không cần dùng cái cớ như vậy được không? !
Vô Mẫn Quân nói tiếp: “Nói đi, nàng ấy không có gì đáng ngại.”
Nàng kia không hề nhìn ta, mà là nói với Vô Mẫn Quân: “Tây Hoàng, lần nàytiến đến, ta có một chuyện muốn nhờ, chỉ nguyện ngài… Có thể thay ta tìm ra tiểu Hầu gia Bắc Xương quốc.”
Vô Mẫn Quân nói: “Dù sao ngươicũng phải nói cho ta biết nguyên nhân, trước đây ba con trai của Bắc đếbị ngươi giết hai người, toàn bộ Bắc Xương cũng trở nên đổ vỡ, hiện tạitoàn là năm bè bảy phái, rốt cuộc là ngươi muốn cái gì, hử?”
“Tamuốn… phá hủy Bắc Xương quốc.” Cừu hận trong mắt nàng kia càng sâu,chúng ta nhìn lướt qua thấy đó là chuyện khiến cho nàng ta thống khổ với không vui vẻ.
Vô Mẫn Quân nói: “Việc này còn cần ngươi nói?”
Nàng kia: “…”
“Xem mặt mày của ngươi, không giống hoàn toàn với người Trung Nguyên.” Vô Mẫn Quân vạch trần.
Nàng kia gật đầu: “Ta vốn là người trong một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2336047/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.