Đi tới chiến trường, ngoại trừ việc ta muốn đem chuyện trong cung nóicho Vô Mẫn Quân, còn có một mục đích chính là đem Lưu Lương mang tớiđây, nói cho Nam Văn quốc biết kế hoạch của bọn họ dĩ nhiên là thất bại, hơn nữa lại là hoàn toàn vô cùng thất bại.
Để tránh nghi ngờ của người khác, ta trở về doanh trướng của mình mà không ở chỗ của Vô Mẫn Quân chỗ.
Ngày thứ hai Chân Nhị tới tìm ta, vẻ mặt cảm thán: “Hôm qua rốt cuộc tiểu đệ ngươi thật sự nói chuyện cùng Hoàng Thượng, Hoàng Thượng còn mời tiểuđệ tới chỗ của người! Ai, thật sự là khiến cho người ta hâm mộ…”
Ta giả cười nói: “Đúng vậy, ha ha.”
Chân Nhị: “Hoàng Thượng nói với tiểu đệ cái gì?”
Ta nói: “Cũng không có gì, muốn ta tiếp tục cố gắng, đền đáp quốc gia.”
Chân Nhị mở to mắt to nhìn ta: “Vậy, ngươi có mượn cơ hội biểu đạt tình yêu đối với Hoàng Thượng hay không?”
Ta: “… …”
“À, không có.” Ta không biết nói gì, “Huynh thật sự suy nghĩ quá nhiều.”
Chân Nhị: “Được rồi, lúc nào chứ, còn ở đây lừa gạt ta.”
Ta: “Quên đi, không nói chuyện này. Vừa rồi Hoàng Thượng triệu kiến ta, ta đi trước.”
Chân Nhị gật đầu: “Được. Tiểu đệ cố gắng lên!”
Ta: “Huynh nói là phương diện gì?”
Chân Nhị trừng mắt nhìn ta: “Tiểu đệ biết mà ~ “
Ta: “…”
Tâm trạng buổi sáng nhờ Chân Nhị mà trở nên quái dị mười phần, chuyện hắnnói quả thật cũng đúng nhưng về phương diện khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2336045/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.