Sau khi ta giúp đỡ Vô Mẫn Quân, thay hắn vận khí, lại xé bớt một ít vảivóc trên người băng bó tạm một chút, hai người mệt thở hồng hộc (… ),ta mới rốt cục nghĩ đến một chuyện trọng yếu nhất—— chúng ta đang ở chỗnào?
Ta lại bắt đầu nghĩ đến sắc mặt đại biến mới vừa rồi của VôMẫn Quân, khẳng định là hắn biết đã xảy ra chuyện gì, vì thế nói: “Nơinày là chỗ nào vậy? Chúng ta ra ngoài như thế nào?”
Vô Mẫn Quân nói: “Nơi này là mật thất.”
“…” còn phải để ngươi nói sao.
“Về chuyện đi ra ngoài như thế nào…” Vô Mẫn Quân thản nhiên nói “Hiện tại không ra được.”
“Vì sao?” Ta kinh hãi, đứng dậy, sờ soạng, lại phát hiện bốn phía đều là đá lạnh băng, hơn nữa vô cùng rắn chắc ngay cả một chỗ hở cũng cũng khôngcó.
Huống chi cửa hầm trên đầu kia khi chúng ta rơi xuống đãnhanh chóng khép chặt lại, mà tấm cửa đó vừa nặng lại vừa cao, cho dù ta có thể miễn cưỡng nhảy lên cũng không có khả năng trong nháy mắt bắt nó mở ra được.
“… Vậy” ta cảm thấy có điểm đáng sợ “Chẳng lẽ chúng ta phải ở trong này cả đời hay sao?”
Kỳ thật không thể đợi được cả đời….. chỉ cần không quá vài ngày sẽ chết khát.
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Không cần. Kỳ thật nơi này còn có một mậtđạo, thông với hồ nước bên ngoài, nhưng khi hồ đầy nước sẽ đè nặng lêncửa, chúng ta ở bên trong nên không có biện pháp mở cửa mật đạo ra, chờđến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2335945/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.