Bác sĩ thay Tề Thịnh kiểm tra một phen, chụp hình X quang toàn thân, may mà bộ phận cơ thể ngược lại không có việc gì, chỉ là đầu do va chạm gây nên dẫn đến việc não bị chấn động nhẹ, kiến nghị nằm viện quan sát một ngày.
Tề Thịnh đối với kết luận chuyện này không tỏ rõ ý kiến, cũng không biểu thị phản đối, chỉ ngồi ở trên ghế chờ đợi, mặc cho Bùi Vận chạy trước chạy sau giúp hắn làm thủ tục nằm viện.
Đại thiếu gia chính là đại thiếu gia, nhất định phải để người khác phục vụ mình.
Bùi Vận bất đắc dĩ nghĩ, làm người tốt thì phải làm đến cùng, đi theo Tề Thịnh tiến vào phòng bệnh, rốt cục thở dài một hơi: "Có cần giúp anh gọi điện thoại cho người nhà tới đây chăm sóc hay không?"
"Không cần, " Tề Thịnh ở trên giường bệnh nằm xuống, nhắm mắt lại lấy tay gối sau đầu, "Không có ai để thông báo đâu."
"..."
"Cậu có việc hãy đi về trước đi, " Tề Thịnh khẽ nói, "Ngày hôm nay khổ cực cậu rồi, cảm ơn."
Nói là cảm ơn, thế nhưng ngữ khí kia lại coi như là chuyện đương nhiên, không hề có thành ý.
Giá trị lợi dụng không còn lại lập tức bị hạ lệnh trục khách, Bùi Vận hơi co rút khoé miệng, ngay cả lời nói tạm biệt khách khí cũng lười nói thêm nữa, qua loa đáp một tiếng, liền quay người rời đi.
Một cước đã bước ra phòng bệnh, Bùi Vận liền không nhịn được quay đầu lại nhìn một chút.
Tề Thịnh vẫn duy trì tư thế nằm vừa nãy, một bộ dạng mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nguoi-tam-dac/93963/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.