Tại nhà ăn mua hai hộp cơm, suy nghĩ một chút anh liền cố tình thêm tiền bỏ thêm cho đối phương hai món ăn mặn, đem một ít tiền lẻ cuối cùng trên người trả cho nhân viên, mới bưng hộp cơm trở về phòng bệnh.
Chỉ trong chốc lát, Tề Thịnh đã tỉnh lại, dựa vào đầu giường nhìn ra ngoài cửa sổ vẻ mặt hốt hoảng, không biết đang suy nghĩ gì.
Nghe đến động tĩnh Tề Thịnh quay đầu lại, thần sắc hồi phục sáng sủa giống như lúc trước, khẽ mỉm cười: "Cơm bệnh viện?"
"Ừ, " Bùi Vận cúi người đem hộp cơm để lên trên tủ đầu giường, "Buổi tối... Ăn tạm một chút đi."
Đối phương xưa nay nuông chiều từ bé, thời điểm học đại học chưa bao giờ tiến vào nhà ăn. Nhưng giờ khắc này tiền trên người anh, cũng vào không nổi nhà hàng.
Bùi Vận khác với Tề Thịnh, trong túi không có tiền quẫn bách làm cho anh có chút khó có thể mở miệng.
Tề Thịnh mở ra nắp hộp, nhìn tới dầu ăn bám đầy trên thức ăn, không nhịn được nhíu nhíu mày, lại ấn ấn thái dương: "Tôi... Hiện tại không thấy ngon miệng."
"Anh choáng váng đầu thì nghỉ ngơi trước đi, đợi lát nữa đói bụng lại ăn, " Bùi Vận thấy thần sắc hắn xác thực phờ phạc cũng không bắt buộc, "Lúc nào cần ăn thì nói với tôi một tiếng, tôi giúp ăn làm nóng."
Tề Thịnh ừ một tiếng: "Tôi đi gọi điện thoại."
Bùi Vận cũng không để ý, một người ngồi ở đó mở ra hộp cơm ăn như hùm như sói.
Từ sáng sớm đói bụng đến bây giờ, dạ dày sớm đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nguoi-tam-dac/93964/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.