Bùi Vận thân thể cưng đờ, ngừng lại bước chân.
Người đàn ông kia chậm rãi đi về phía anh, dừng lại ở sau lưng anh, khẩu khí ôn hoà tuy là dò hỏi nhưng lại khẳng định đến cực điểm: "Tôi nghĩ, tôi hẳn là không nhận sai người?"
Bùi Vận hít thở sâu hai lần, lúc này mới quay người lại, lễ phép cười một cái: "Tề tiên sinh trí nhớ thật tốt."
"Quá khen, " Tề Thịnh cũng mỉm cười, "Khi đó ở đại học, cả ngày đi theo phía sau Ninh Nhật như hình với bóng, là cậu đúng không?"
Hai chữ Ninh Nhật vừa nói ra, Bùi Vận vốn đang nở nụ cười dối trá đột nhiên cứng ngắc.
"Cậu tên gì? Hình như gọi... Mai Vận? Hay là..." Tề Thịnh hơi nhíu lên lông mày, tỉ mỉ suy nghĩ hồi lâu, vẫn lắc đầu hơi mang vẻ áy náy cười cười, "Xin lỗi, tôi không nhớ rõ."
Bùi Vận cũng không ngại: "Đã lâu không gặp mặt, Tề tiên sinh không có ấn tượng cũng là chuyện bình thường."
Dù sao cũng nhớ tới không sai biệt lắm, Mai Vận hay Bùi Vận, tóm lại chắc chắn không phải là vận may, cũng là được rồi.
Tên của anh sẽ không bao giờ bằng tên của Tề Thịnh, làm người đạt được nhiều may mắn như vậy.
Tề Thịnh Tề Thịnh, kỳ khai đắc thắng*, từ nhỏ liền nhất định là thiên chi kiêu tử*.
(Kỳ khai đắc thắng: Làm việc gì cũng thắng lợi may mắn.)
(Thiên chi kiêu tử: Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời. Vốn ý chỉ tộc người Hồ hùng mạnh ở phương Bắc, sau lại chỉ đứa con do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nguoi-tam-dac/93962/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.