Trong phòng bệnh, không gian tĩnh lặng tới mức ngột ngạt.
Ba người đàn ông đều ngồi trên sofa, dõi mắt nhìn về phía cô gái nằm trên giường bệnh. Tiểu Phong vì quá mệt mà cũng ngủ gật trong lòng Lăng Thanh.
Bấy giờ, Triệu Mẫn đang nhìn hắn, và anh cũng là người lên tiếng đầu tiên:
"Tôi có thể nói chuyện với cậu một chút không?"
Đôi mắt của Lăng Thanh tuyệt nhiên vô cảm. Hắn không trả lời, nhưng lại đang nhẹ nhàng đặt tiểu Phong nằm xuống, còn cẩn thận cởi áo khoác, đắp cho cậu bé, rồi mới đi ra ngoài. Sau đó, đến lượt Triệu Mẫn nối bước theo sau.
Bên ngoài, trăng đã treo cao trên đỉnh đầu, dù bị mây mờ lấp nhưng vẫn phát ra ánh sáng đặc biệt để người ta nhận thấy sự tồn tại của nó giữa khoảng trời mênh mông.
Cơn gió mùa đông vừa tạt qua hành lang, nơi hai người đàn ông bằng tuổi đang đứng, khiến cả hai đều cảm thấy buốt giá bờ vai.
Lúc này, Triệu Mẫn mới điềm đạm nói:
"Hóa ra cậu là ba ruột của tiểu Phong."
"Thì sao?"
Hắn đáp rất ngắn gọn, thái độ hiển nhiên có chút không vui, nhưng Triệu Mẫn vẫn nghiễm nhiên tiếp lời:
"Tôi thấy, hiện tại cậu rất khổ cực, nhưng cũng rất hạnh phúc."
"Hạnh phúc?"
Lăng Thanh cười nhạt, đích thực là cảm thấy nực cười với hai từ "hạnh phúc" kia.
"Phải! Hạnh phúc ở chỗ cậu luôn có được trái tim của cô ấy!"
Sau câu nói đó, nụ cười trào phúng trên môi hắn mới nhạt dần rồi biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-trong-thu-han-h/2971397/chuong-122.html