Khi mẹ chồng tôi và Dung lên đến nơi cả người tôi cũng như bị ai đánh, xương cốt đau như vỡ vụn ra cả trăm mảnh. Mồ hôi lạnh ướt cả áo, chỉ túm lấy tay chị Hương như túm lấy tia hi vọng mỏng manh. Mẹ chồng tôi ngồi xuống, run rẩy đỡ lấy tôi vỗ vỗ lên người tôi, tôi cảm nhận bà cũng đang vô cùng hoảng loạn còn Dung thì nhanh chóng gọi xe cứu thương. Tôi rất muốn mở mắt, rất muốn tỉnh táo, dù cơn đau như bóng ma luẩn quẩn liên tục ập đến, dù máu đang chảy rất nhiêu bởi tôi rất sợ, tôi sợ rằng chỉ cần nhắm mắt tỉnh lại tôi con sẽ không còn ở cạnh tôi nữa. Cả người tôi tái nhợt, bụng như có ai đập búa vào nhưng dù đã rất cố gắng cuối cùng cũng không sao có thể chịu nổi nữa, khi lên đến xe cứu thương cũng ngất lịm đi.
Trong bóng đêm tối đen tôi gần như không còn chút ý thức nào, có đôi nghe những tiếng tít tít của máy móc xa gần, có đôi khi lại nghe tiếng bước chân trên nền gạch hoa. Có lúc tôi dường như tỉnh lại, nhưng mở mắt ra chỉ thấy màu trắng xoá rồi lại chìm vào cơn ác mộng tối tăm kia. Dường như tôi đã hôn mê rất lâu, rất lâu có lúc chợt nghe thấy tiếng nói quen thuộc của anh Quân quát ầm lên:
– Đi lấy máu nhanh lên! Bệnh nhân băng huyết, đi nhanh lên.
Tôi không biết đó là mơ hay thật, nhưng cơn đau ở bụng thì cảm nhận rõ rệt vô cùng. Cuối cùng sau một giấc ngủ dài tôi cũng mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-suot-mot-doi/264917/chuong-13.html