Có lẽ không ai là không sợ hãi khi nghe những cuộc điện thoại thế này. Nhất là với một đứa bị ám ảnh bởi những cái chết của người thân như tôi. Thấy sắc mặt tôi tái nhợt, người run lên Khánh liền hỏi:
– Có chuyện gì vậy?
Tôi cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lắp bắp đáp lại:
– Cái Nguyệt… cái Nguyệt bị tai nạn đang cấp cứu trong Bạch Mai. Tôi phải đến viện ngay với nó.
– Thay quần áo rồi tôi đưa cô đi.
Khi tôi và Khánh vào đến bệnh viện cái Nguyệt vẫn đang cấp cứu. Hỏi thì chẳng ai rõ tình hình chỉ biết nó bị tai nạn rồi bị đưa vào đây. Nguyệt là bạn thân duy nhất của tôi, bốn năm nay ở cạnh nhau, lúc khó khăn vất vả gì đều đưa tay ra giúp đỡ nhau. Với tôi nó không chỉ đơn giản là bạn mà giống một người chị em gái thân thiết của mình hơn. Giờ nó bị tai nạn cấp cứu trong kia, tôi bên ngoài lòng dạ nóng như lửa đốt, đứng ngồi cũng không yên.
Cũng may ngồi một lúc sau phòng cấp cứu cũng mở cửa. Bác sĩ thông báo với tôi cái Nguyệt không bị thương quá nghiêm trọng nhưng bị mất máu rồi còn bị gãy chân nữa. Sau khi cấp cứu giờ nó cũng tỉnh rồi nên làm thủ tục cho nó chuyển sang phòng bệnh nằm. Vì cái Nguyệt không có người thân ở đây nên tôi định đi theo bác sĩ làm thủ tục nhập viện cho nó. Có điều chưa kịp đi Khánh đã nói:
– Cô đang bầu để tôi đi!
Tôi biết anh ta lo là lo cho con mình nhưng thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-suot-mot-doi/264916/chuong-12.html