Trong phòng bệnh mẹ chồng tôi cũng cầm hai vỉ thuốc loạng choạng bám vào ghế rồi quay sang hỏi tôi:
– Đống thuốc phá thai này là sao?
Thuốc là ở trong túi tôi, mặc dù đến giờ phút này tôi biết thừa Vy hôm qua đến đây nhân lúc tôi đang ngủ đã cho vào. Thế nhưng phòng bệnh không có camera, tôi không có nhân chứng, không bằng chứng gì chỉ đáp lại:
– Mẹ, đây không phải thuốc của con.
– Ở trong túi của chị mà lại bảo không phải của chị? Vậy thì là của ai?
– Con không biết nhưng chắc chắn thuốc này không phải của con.
– Không phải của chị chẳng lẽ người ta nhét thuốc vào trong túi chị chắc?
Tôi nghe đến đây bất giác quay sang nhìn Vy, thế nhưng chị ta rất bình thản, khuôn mặt không lộ chút cảm xúc nào. Khi tôi còn chưa biết phải giải thích thế nào thì Khánh đã lên tiếng:
– Mẹ! Đang ở viện, có gì về nhà rồi nói. Chắc gì đã phải như mẹ nghĩ, chuyện đâu còn có đó.
Mẹ chồng tôi nhìn Khánh đáp lại:
– Chuyện đâu còn có đó? Bao nhiêu ngày hôm nay tôi không ăn không ngủ được vì chuyện này. Nó ăn xong bát canh gà tôi nấu thì thành ra như thế, tôi như sống dở chết dở không hiểu sao lại như vậy. Tôi không biết tôi làm gì sai, nấu gì sai giờ lại thành ra nó uống thuốc phá thai. Anh bảo không như tôi nghĩ thì như thế nào.
– Mẹ! Ở đây còn có người ngoài, chuyện trong nhà cứ về nhà rồi có gì nói sau. Con đưa Vân về trước!
Nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-suot-mot-doi/264918/chuong-14.html