Buổi sáng tỉnh lại, một cảm giác nôn nao khiến cho Lương Kỳ Gia gần như nhảy xuống giường, vọt tới toilet nôn mửa.
"Ọe! Ọe."
Một trận lại một trận tiếng nôn mửa truyền tới tai Lương mẫu, hai mắt bà khẽ híp vào, đứng tại chỗ yên lặng lắng nghe trong chốc lát, không có biểu hiện gì xoay người trở về phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho con mình.
Một lát sau, tới khi nôn đến mặt không còn chút máu, cả người kiệt sức, Lương Kỳ Gia mới chậm chạp bước ra khỏi WC, Lương mẫu cũng vừa khéo đi vào phòng, gọi các con rời giường chuẩn bị đi làm, hai người đụng nhau tại hành lang.
"Có phải cô mang thai rồi không?" Lương mẫu hỏi thẳng.
Lương Kỳ Gia không kìm được cứng đờ người, không trả lời.
"Cô không biết xẩu hổ nhưng tôi còn muốn thể diện, cô tốt nhất đừng có khiến cho nhà này bị lời ra tiếng vào." Lương mẫu bĩu môi nói.
Cô trầm mặc một lúc rồi mới mở miệng nói:"Con sẽ chuyển ra ngoài."
"Như vậy là tốt nhất."
"Con biết rồi."
Cô lại cất bước đi về phía trước, sau đó nghe thấy phía sau truyền đến lời châm chọc của người vợ cả của cha: "Loại đàn bà nào thì cũng sinh ra cái loại con gái ấy thôi."
Lương Kỳ Gia ngoảnh mặt làm ngơ, thoải mái đi vào trong phòng, thuận tay đóng cửa lại, chán nản nhắm mắt, dựa vào cửa phòng trượt xuống nền nhà.
Cô sớm biết nếu để dì biết chuyện thì cô tuyệt đối sẽ không thể sống yên ổn trong cái nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-phai-nguoi-tinh-mot-dem/2937725/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.