Nhã Chi thu lại vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của mình rồi vội vàng đi ra ngoài. Vừa ra khỏi cổng cũng là lúc Trương Nhật Lân đã đứng trước mặt.
– Anh là ai, mau tránh ra.
Nhã Chi cau có muốn luồng lách qua khỏi người anh ta. Nhưng cô ta chỉ vừa có ý định thì Trương Nhật Lân đã kịp kéo cánh tay cô lại.
– Tôi là ai cô còn phải hỏi nữa à? Thôi thì trước lạ sau quen vậy, tôi xin tự giới thiệu một lần nữa, tôi tên Trương Nhật Lân. Tôi là người mà mẹ cô muốn chúng ta làm quen với nhau.
Nhã Chi nhìn xuống cánh tay đang bị anh ta giữ chặt rồi khó chịu nhăn mày.
– Ở đây là chốn đông người, Nếu anh không muốn mất mặt thì mau buông tôi ra ngay lập tức.
– Được, tôi sẽ buông cô ra với một điều kiện là cô không chạy trốn. Dù gì tôi cũng không phải cọp, cô trốn tránh tôi cũng không có tác dụng gì. Huống hồ người lớn chỉ muốn chúng ta được vui vẻ hạnh phúc thôi mà.
– Nhưng tôi cảm thấy không thể nào hạnh phúc được với một người như anh.
– Như tôi thì làm sao? Tôi có tiền lại có quyền thì tại sao cô lại không thích? Cô không biết rằng sau lưng tôi có rất nhiều người muốn đeo bám theo à?
Nghe vậy Nhã Chi liền cười cợt nhã.
– Số lượng người theo bám anh đều bị mắc hai căn bệnh. Một là vì họ mù nên mới nhìn trúng một con người không có chút tình cảm như anh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nhu-sinh-menh/2593074/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.