- Ba nó à, dậy ra ăn tối với tụi nhỏ nè!
Tiếng gọi đánh thức của bà Huyền vang lên khiến ông Huy giật mình tỉnh giấc. Ông khẽ dụi mắt và uể oải đáp.
- Đến giờ ăn rồi à, mình ra ngoài trước đi để tôi đi rửa mặt cho tính táo cái đã.
- Ừ nhanh nha mình. Mà hình như mình khóc đấy à? Mình gặp phải ác mộng đúng không?
Ông Huy chợt đưa tay lên lau mắt rồi quay sang mắng yêu vợ mình.
- Mới ngủ dậy thì chảy nước mắt là đúng rồi. Mình chỉ đoán bừa là giỏi thôi…
Xoay người vài cái, ông Huy bước nhanh xuống nhà bếp và tìm một chai nước lọc gần tủ lạnh. Vừa rửa mặt qua loa, ông nhìn mình trong gương và suy nghĩ về những hình ảnh hiện ra trong giấc mơ ngắn ngủi. Tại sao cậu con trai ấy lại giống Nam như đúc đến thế. Không biết giờ này Nam đang ở đâu và sống thế nào nữa. Cậu có biết là lúc nào tôi cũng nhớ về cậu không…
Bữa ăn tối diễn ra trong bầu không khí hơi trầm lắng vì ba Quân ít gắp thức ăn mà chỉ nhìn Trung chằm chằm. Điều này khiến anh không được tự nhiên và mất đi sự thoải mái. Thấy mình biểu lộ hơi quá, ông Huy đằng hắng một tiếng và bắt đầu điều tra thân thế của Trung.
- Trung này, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi? Ba con…không biết là làm nghề gì nhỉ?
Nghe ông Huy hỏi thẳng về gia cảnh của mình, Trung hơi bối rối và lúng túng đánh rơi chiếc đũa. Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179546/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.