- Này cậu kia, mới vào đây làm lần đầu hay sao mà tay chân lóng ngóng thế hả? Cậu có biết đã làm rơi bát đĩa lần thứ bao nhiêu rồi không? Sao còn không mau thu dọn lẹ đi!
Tiếng vị bếp trưởng bực dọc quát lớn trong khu vực nấu ăn làm Huy run bắn cả người. Cậu luống cuống đáp lại.
- Vâng vâng…Em xin lỗi bếp trưởng. Em xin hứa sẽ không có lần sau nữa đâu ạ.
Đang cúi đầu lom khom nhặt những mảnh vỡ thì một chàng trai cao lớn bước lại gần Huy nói với giọng êm dịu khiến Huy như rơi vào một thế giới khác.
- Coi chừng đứt tay đó Huy. Để mình dọn chỗ này cho, cậu giúp mình bưng tô cháo đằng kia ra cho khách đi.
- Vâng..cám ơn anh.
Chàng trai chạc tuổi Huy quay sang nhìn cậu cười hiền từ rồi lau dọn đồ rơi vỡ thật nhanh chóng. Sau khi bị nụ cười đó mê hoặc, Huy hoàn hồn đứng dậy và hối hả bưng tô cháo ra ngoài bàn ăn. Lúc đi cậu còn vấp chân phải bậc cửa trông đến tội. Vị bếp trưởng nhìn theo dáng Huy lắc đầu than vãn.
- Haizzz! Tay chân cậu ta vụng về thế kia thì làm sao mà theo nghề đầu bếp được chứ!
Nghe vậy chàng trai trẻ với khuôn mặt khôi ngô và đôi lông mày rậm ánh lên vẻ rạng ngời khẽ khàng nói.
- Bác Hùng khó tính quá. Mới vào nghề lần đầu ai cũng như vậy cả thôi. Ngay cả cháu cách đây mấy năm cũng hơn cậu ấy là bao đâu.
Ông Hùng lại thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179544/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.