Như không dám tin vào cái chuyện động trời diễn ra trước mắt mình, bà Huyền liền gặng hỏi lại Trung kèm theo một nụ cười nhạt.
- Con nói gì lạ vậy Trung? Con đang đùa cô chú đấy phải không? Chuyện lạ lùng này làm gì có trên đời chứ? Hai thằng con trai sao mà yêu nhau được…
Trung lễ phép đáp lại bằng một giọng rất thẳng thắn không có vẻ gì là đùa cợt khiến bà Huyền như chết sững theo từng lời anh nói.
- Thưa cô, con nói thật sự nghiêm túc đấy ạ. Tụi con ban đầu cũng không ngờ được chuyện này sẽ xảy ra nhưng ông trời đã run rủi cho tụi con gặp nhau và đến với nhau bằng một tình yêu chân thành và những cảm giác yêu thương thật sự. Dù biết là hai đứa con trai yêu nhau sẽ rất ngược đời nhưng chuyện đó đâu có gây ảnh hưởng gì đến cuộc sống đâu phải không cô?
Ngập ngừng vài giây, anh nói tiếp bằng giọng rõ ràng đầy dứt khoát.
- Con biết cô chú sẽ rất sốc trong chuyện này vì Quân là người con trai duy nhất trong gia đình và hơn bao giờ hết cô đây mong muốn em ấy sẽ có một mái ấm gia đình thực sự trong tương lai. Nhưng thật lòng con rất yêu em Quân và mong muốn cùng em ấy đi đến hết cuộc đời... Mong cô chú hãy hiểu và chấp nhận cho tụi con có được không?
Đợi Trung giãi bày xong, bà Huyền run rẩy cầm ly nước uống vội một ngụm rồi đột nhiên đánh rơi chiếc cốc. Âm thanh loảng xoảng của chiếc cốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179548/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.