Về đến nhà trọ, Quân chạy thẳng lên phòng và nằm úp mặt xuống gối khóc nức nở. Nó khóc như chưa bao giờ được khóc đến nỗi thằng Quang phát hoảng chạy đến vỗ vai nó hỏi chuyện.
- Này Quân, mày bị làm sao vậy? Ai làm cho mày khóc thế? Lại có chuyện gì rồi à?
- Hu hu, tao khổ quá Quang ơi! Tất cả đã kết thúc thật rồi!
- Kết thúc là sao? Chẳng lẽ anh Trung đòi chia tay mày hả?
- Không…Là tao. Chính tao nói lời chia tay. Mẹ anh ấy ép buộc tao phải rời xa ảnh…
- Trời đất. Thế rồi anh ấy có biết không? Lần trước nghe mày kể ảnh chống đối với mẹ và bảo vệ mày quyết liệt lắm mà…
- Hu hu. Nhưng lần này thì khác…Mẹ ảnh hẹn gặp riêng tao và còn đe dọa nữa. Tao… tao không thể làm gì hơn…Hức hức
- Thế cơ à. Sao mà tréo ngoe thế! Khổ cho mày rồi. Nhưng ít ra mày cũng nên kể cho anh ấy nghe và cùng tìm cách giải quyết chứ!!!
- Nhưng tao…tao không muốn anh ấy phải khó xử. Còn công việc sự nghiệp của anh ấy thì sao. Tao không thể vì hạnh phúc của mình mà khiến anh ấy phải chịu cảnh dèm pha khinh khi từ xã hội…
- Haizzz. Sao mà phức tạp rắc rối thế, thôi thì tao chia buồn cùng mày vậy. Có lẽ chia tay như vậy sẽ tốt hơn đấy. Mất công bà Trang lại giở trò hãm hại mày nữa. Dù sao thì ba mẹ mày cũng không muốn thấy mày dính vào chuyện tình cảm khác thường vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179533/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.