Rồi buổi chiều đông lạnh lẽo cũng đến thật nhanh chóng như chỉ mới vừa có một tiếng đồng hồ trôi qua. Từ trưa đến giờ Quân không tài nào ngủ thêm được miếng nào nên nó đành bước xuống dưới nhà mở tivi ngồi xem phim. Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ. Tự dưng nó muốn gặp anh và được sà vào vòng tay ấm áp của anh quá. Ước gì nó đừng vội về nhà để có thể ở bên anh trong lúc tuyệt vọng thế này. Liệu có nên nói chuyện mẹ anh hẹn gặp nó cho anh biết không. Sao nó đau đầu quá. Đã hơn ba lần anh gọi điện hỏi han nhưng Quân vẫn chỉ cười gượng gạo đáp lại bằng giọng buồn buồn mà không hề nhắc đến chuyện mẹ anh muốn gặp nó.
Cuối cùng thì Quân cũng có quyết định của riêng mình. Gần đến giờ hẹn, nó cầm bộ quần áo uể oải bước vào nhà tắm. Dưới làn nước lạnh của vòi hoa sen, Quân ngẩng mặt lên để cho những tia nước cuốn trôi hết nỗi muộn phiền lo âu. Bỗng dưng trong lòng nó chợt le lói một chút hy vọng nhỏ nhoi. Nhìn lại khoảng thời gian quen và yêu anh, Quân tự nhận thấy bản thân mình quá yếu đuối và hay nản lòng trước những khó khăn trở ngại.
Nó chợt hiểu rằng mình cần phải vững lòng kiên cường lên để đối diện với mọi chông gai thử thách. Nó cần phải đấu tranh cho tình yêu của mình. Nó sẽ dùng mọi cách có thể để khiến mẹ anh hiểu và chấp nhận mối quan hệ của nó. Chốc nữa gặp mẹ anh nó sẽ cầu xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179532/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.