Quân về nhà chơi đã được ba ngày và đến lúc nó phải quay trở lại phòng trọ để chuẩn bị cho kì thi cuối kì sắp đến. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua, nó đã cố gắng đem tất cả những khoảnh khắc hạnh phúc bên anh chôn sâu vào dĩ vãng nhưng điều đó thật quá khó khăn. Quân nhận ra trái tim nó đã bị lấp đầy bởi những cảm xúc yêu thương mãnh liệt không thể nào phai mờ trong phút chốc. Có những lúc nó không thể kiềm chế được nỗi nhớ định gọi điện thoại cho anh nhưng những hình ảnh và giọng nói đáng sợ của mẹ anh chợt hiện về làm Quân run rẩy buông rơi điện thoại.
Từ lúc về nhà đến nay, Quân chẳng dám sài số điện thoại cũ vì sợ anh sẽ gọi điện và nhắn tin cho nó. Nó nhờ thằng Quang mua cho mình một chiếc sim mới còn chiếc sim cũ nó cất kĩ trong bóp. Cuối cùng thì cũng đến lúc nó và thằng Quang phải trở lại thành phố. Sáng hôm nó đi, bà Huyền ra chợ mua rất nhiều đồ ăn nhét đầy cái vali nhỏ xíu của con trai mình. Bà còn dặn dò nó đủ điều nào là ăn uống đủ chất, học bài không nên thức khuya quá, không được đi chơi bậy bạ…làm Quân cảm động vô cùng. Vẫy tay chào từ biệt mẹ, Quân rồ ga cho xe chạy ra khỏi đường làng. Trong đầu nó giờ đây đang nghĩ đến việc sẽ ứng xử ra sao khi anh đến tìm gặp nó. Điều đó quả là rối rắm phức tạp làm sao. Không biết hiện giờ anh đang làm gì nghĩ gì nhỉ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179535/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.