Nhìn Lưu Sơn vẫn đang gồng người ôm chặt lấy mình, khuôn mặt đầy vẻ tò mò chăm chăm vào bầu ngực với ánh mắt dò xét, khỏi phải nói tôi tức giận như thế nào. Nếu thật sự anh không phải là một kẻ điên, có lẽ tôi đã đánh anh một trận nên thân rồi. Có ai đời điên mà lại điên cái kiểu như thế này không cơ chứ, điên mà vẫn có dục vọng à, điên mà cũng có ham muốn à. điên như vậy đúng là kiểu điên đầu tiên tôi gặp phải đấy.
Cố dằn xuống sự phẫn nộ trong lòng, tôi ngọt nhạt gỡ tay Lưu Sơn ra khỏi ngực mình, nhỏ giọng lên tiếng giáo huấn.
- Lưu Sơn, anh bỏ tay ra đi, làm như thế này là hư đấy...
Thế nhưng mặc cho tôi năn nỉ, quát nạt như thế nào Lưu Sơn vẫn không chịu buông ra, bàn tay vẫn còn dính bụi của anh cố len qua lớp áo con vướng víu của tôi, miệng không ngừng lẩm bẩm.
- Nhưng... sờ thích lắm Linh... Không bỏ...không bỏ đâu.
Khoảnh khắc ấy, khi lớp da thịt bị Lưu Sơn chạm phải, tôi bỗng dưng nhận ra toàn thân mình bất giác trở nên ngứa ngáy đến khó chịu, thậm chí còn cảm nhận được cách một lớp vải, có cái gì đó cứng rắn đang chạm vào đùi của mình, càng lúc biến hóa càng lớn, nóng rực. Tuy đã 18 tuổi, nhưng tôi chưa từng có bạn trai, chưa từng rung động với ai hết, cũng chưa từng trải qua tiếp xúc thân mật như vậy, thế nên ngay lúc bản thân xuất hiện phản ứng tôi chỉ biết luống cuống trốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977828/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.