Sau tiếng gọi lớn ấy của Lưu Sơn, dường như lão Phụng cũng đã nghe thấy nên kéo dây xùy lừa dừng lại, quay sang tôi nói.
- Có cần phải xuống để nói chuyện với tên đó mấy câu không.
Tôi đưa mắt nhìn lên lão Phụng, hốc mắt lúc này đã trở nên cay xè đến khó chịu, khịt mũi mấy cãi cuối cùng cũng gật đầu, nhảy khỏi xe chạy về hướng Lưu Sơn. Tôi biết tôi đi như thế này Lưu Sơn sẽ buồn lắm, thế nên tôi mới không dám gọi anh dậy để nói lời chào tạm biệt. Tôi biết Lưu Sơn sẽ lại mè nheo ôm lấy tôi chặt cứng không cho đi, thế nên mới nuốt nước mắt không dám nhìn anh. Thế nhưng tôi không ngờ anh lại tỉnh dậy và chạy đuổi theo tôi một quãng dài như thế, thậm chí còn nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
- A Sơn, anh sao lại chạy theo tôi làm gì, nhỡ đâu bị lạc không biết đường về thì sao.
Đứng trước mặt Lưu Sơn, tôi mặc dù buồn lắm nhưng vẫn không thể không lên tiếng trách móc. Dù sao Lưu Sơn cũng là người lạ trong bản, với cả mấy hôm trước còn đánh A Sìn đến vỡ đầu, tuy gia đình họ đã nói là không truy cứu nhưng biết đâu họ lại đổi ý muốn chơi xấu trả thù, lúc ấy một mình anh sao có thể đánh lại họ được cơ chứ.
Lưu Sơn bị tôi mắng vậy thì đôi mắt ngấn nước cúi gằm xuống đất, đầu tóc qua một đêm ngủ lại rối bù như tổ quạ, râu ria quanh mép vẫn còn dính cơm với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977819/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.