Tôi cũng chẳng thể lí giải được lí do tại sao tôi lại hỏi Lưu Sơn như thế trong khi biết anh ta thật sự bị điên chứ không hề là giả. Nếu thật sự anh ấy không bị điên, ít nhất những cử chỉ cũng sẽ để lại sơ hở, nhưng đây lại không hề thấy gì hết, mọi thứ đều ngây ngô chẳng khác gì một đứa trẻ.Với cả một người giả điên sẽ chẳng bao giờ để cho bản thân bếch nhếch bẩn thỉu đến như vậy, bẩn đến nỗi bốc mùi đến ghê tởm.
Lưu Sơn sau khi nghe tôi nói vậy thì nhìn tôi ngạc nhiên, một lúc sau lắc mạnh cái đầu, miệng rẩu lên.
- Tắm... tắm...cởi quần cho em tắm.
Nói xong anh ta trèo hẳn người lên trên tảng đá, đứng trước mặt tôi chỉ vào cái thắt lưng ở quần của mình, đôi mắt đỏ ửng gần như muốn khóc òa thật lớn. Dưới cái ánh nắng mặt trời, đối diện với nửa thân trần săn chắc chẳng có chút mỡ thừa nào của Lưu Sơn, khuôn mặt tôi trở nên nóng ran kiểu như bị bỏng, rời ánh mắt nhìn sang hướng khác, giả vờ ho mấy tiếng sau đó lạnh giọng giáo huấn.
- Anh... anh tự cởi quần của mình đi..
Tôi vừa nói xong, Lưu Sơn lại tiếp tục mè nheo, anh ta hậm hực gồng người hết sức cởi thắt lưng nhưng không được, thậm chí còn bị miếng sắt cứa vào lòng bàn tay đến rách một mảng chảy máu. Ban đầu tôi vẫn còn cương quyết không có ý định giúp, nhưng thời gian trôi đi nhìn anh ta vẫn lụi hụi cởi trong khi máu loang đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977834/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.