Tháng mười hai, tôi làm luận án tốt nghiệp ra trường sau khi đi thực tập được gần một năm, xong xuôi cũng mất gần mười ngày.Thời gian đó cũng chỉ còn hai mươi ngày nữa là đến Tết nên suy nghĩ rất lâu tôi cũng quyết định năm nay về quê sớm hơn mọi lần, dù sao mấy năm trước năm tôi cứ 29 mới trở về, rồi mùng năm lại đi sớm, vừa mệt người mà lại càng khiến cho ba thêm lo lắng.
Vẫn là chiếc xe lừa quen thuộc đưa đón mỗi khi đi lại, lão Phụng thấy tôi năm nay về sớm hơn mọi khi thì không khỏi thắc mắc, hỏi.
- Mọi năm toàn thấy con tận gần giao thừa mới về, năm nay thi xong sớm vậy sao A Linh.
Tôi gật đầu đáp trả ông, cả người ngồi trong thùng xe lắc lư hết bên trái rồi sang bên phải mỗi khi đi phải chỗ xóc, nói.
- Vâng, cháu ra trường rồi lão ạ, bây giờ cũng được một công ty nhận vào làm. Tuy lương không được cao nhưng cũng coi như được thêm một phần thu nhập, thời gian rảnh dỗi vẫn đi làm thêm.
- Vậy lần này về có đón A Sơn với ba con lên đó không, chắc là có nhỉ?
Nghe lão Phụng nói vậy, tôi lúc này cũng mới ngớ người nhận ra tôi thật sự quên béng luôn chuyện ấy, nói trắng ra là chưa hề có sự chuẩn bị. Mấy năm nay, tôi chỉ vừa học vừa đi làm hi vọng kiếm được thật nhiều tiền để có thể đưa Lưu Sơn đi chữa bệnh, nhưng đúng là thật sự thời gian đó tôi đã rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977751/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.