Ngày cuối cùng ở quê, ăn cơm xong tôi với Lưu Sơn lại quấn lấy nhau không rời chẳng khác gì đôi vợ chồng trẻ, thậm chí từ lúc biết mình sắp được làm ba anh lúc nào cũng chỉ chăm chăm vào bụng tôi rồi lén lén sờ, rồi lại liên hỏi tôi về em bé. Nghén ngẩm đã khiến tôi mệt mỏi lắm rồi, đã vậy anh lại vô tư cứ huyên thuyên đủ điều hỏi vè em bé nhiều hôm khiến tôi chẳng thể kiềm chế được cảm xúc của mình mà quát lớn, những lúc như thế nhìn Lưu Sơn trông đến tội.
Buổi tối hôm nay, Lưu Sơn cũng được ba tôi đồng ý cho ở lại nhà chính, với điều kiện là phải ngủ ở phòng của ông. Nhưng hết lần này đến lần khác anh vẫn ãi lại không chịu, đánh không đánh được, mắng anh cũng không sợ nên cuối cùng ba tôi cũng đành bất lực mặc kệ chúng tôi muốn làm gì thì làm, bản thân sau đó cũng đi vào phòng ngủ trước.
Thật ra tôi biết ba vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được việc tôi với Lưu Sơn sau này sẽ bên nhau, chẳng qua ông thấy chúng tôi nhất quyết không muốn rời, thêm cả việc anh tuy bị điên nhưng tính tình không hề hung dữ hay phát bệnh liên tục thành ra cũng mắt nhắm mắt mở cho qua mọi chuyện, để nhà cửa được êm ấm những ngày tháng sau này, để tôi có thể yên tâm học mà làm ở trên thành phố mà không phải suy nghĩ.
Năm năm qua, những khi tôi không có ở nhà, ông lại thay tôi dạy Lưu Sơn rất nhiều điều, dạy từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977744/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.