Lúc đi gần hết con đường đất để ra đến thị trấn, nơi có thể bắt được xe đi lên thành phố, tôi lại gặp lại đám người đi ba chiếc ô tô sang trọng đỗ ở đây đợt trước. Vì lần này họ không có giàn hàng chen lấn hết lối đi nên lão Phụng cũng dễ dàng lách qua được, chỉ là chẳng hiểu sao từ lúc nhìn thấy họ tim tôi lại đập nhanh đến khó chịu, cả người trở nên nôn nao thấp thỏm như có chuyện gì đó sắp ập tới vậy. Đã vậy lúc đi qua họ, tôi lại nghe được giọng nói quen thuộc đấy, cái giọng nói quen thuộc tôi nhớ mình đã nghe ở đâu đó nhưng không tài nào nhớ ra được.
- Quỳnh, hóa ra anh ấy lại ở cái nơi này thật. Biết trước hôm nọ mày nghe anh Cường đi vào sâu hơn thì có phải tìm được rồi hay không.
Người con gái tên Quỳnh kia sau khi nghe người bạn nói xong cũng buồn bã đáp trả.
- Tao... thì tao cứ nghĩ anh Duy không bao giờ đặt chân tới đây, tới cái nơi nghèo nàn này. Mày cũng biết rồi đấy, trước kia anh ấy công tử vậy, có bao giờ thèm liếc quán ăn vỉa hè đâu, thậm chí quần áo dính tí bẩn cũng ném luôn đi. Ai nghĩ được anh ấy lại sống ở cái xó này ngần ấy năm trời.
Vì xe đi lướt qua nhanh nên tôi cũng chẳng nhìn được khuôn mặt của người con gái ấy, với cả những năm gần đây bản của tôi cũng có khá nhiều người tới lưu lại nên tôi cũng không để tâm đến chuyện ấy lắm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977741/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.