Ngồi trong chiếc xe thùng được đóng kín, tôi không hề khóc, cũng không hề thấy sợ sệt, cũng chẳng hề thấy ăn năn, vì vốn dĩ chị ta đáng bị như vậy. Tôi chỉ buồn, buồn vì đứa con của tôi chẳng phải yếu ớt không giữ được mà là bị người khác cố tình tước đi mạng sống, buồn vì tôi đến hiện tại chẳng biết anh đang ở nơi nào, anh còn nhớ hay là đã quên tôi thật rồi.
Nghĩ đến điều ấy tôi chỉ biết cười nhạt, cười phát ra thành tiếng xen lẫn với tiếng nức nở không kìm nén được trong cổ họng khiến cho mấy chiến sĩ trinh sát không khỏi ngước lên nhìn khó hiểu. Có lẽ họ thật sự nghĩ tôi bị điên, điên nên mới giết người, để rồi hủy hoại đi tương lai cùng với tuổi trẻ trước mặt. Họ nghĩ tôi thần kinh nên mới không biết trân trọng cuộc sống ba mẹ ban cho mình mà lao đầu phạm pháp để rồi phải chịu sự trừng trị của pháp luật. Nhưng có điều họ sao có thể biết được, trong lòng tôi đang nghĩ gì, vì sao tôi làm như thế đâu. Họ chỉ biết tôi giết người thì tôi là kẻ xấu, mà kẻ xấu thì không đáng được sống, chỉ như vậy thôi.
Xe chạy được một lúc khá lâu cũng đưa tôi về đến trụ sở, mấy người chiến sĩ tỉnh sát đó áp giải tôi xuống rồi dẫn về phía phong lấy lời khai. Lúc này, tôi cũng đã nhìn thấy Quân đứng trên bậc hiên gọi điện thoại, quần áo trên người bếch nhếch xộc xệch chẳng còn hình dáng người lãnh đạo gì hết, mái tóc được chải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977729/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.