Lúc lão Phụng với tôi trở về đến bản, trời cũng đã tối mịt, sương mùa hạ buông xuống mỗi lúc một nhiều, nhiệt độ cũng bị kéo thấp lạnh hơn, quần áo cũng đã trở nên ẩm ướt. Lão đưa tôi về căn nhà của mình, căn nhà trước đây vẫn luôn sáng mờ với những cây đèn dầu, với tiếng nói cười của ba với Lưu Sơn bao nhiêu, thì giờ chỉ còn lại một mảng tối đen âm u lạnh lẽo đến rợn người bấy nhiêu.
Thần người một lúc, tôi lôi từ chiếc ba lô ra cái đèn pin nhỏ, bật lên để có ánh sáng sau đó đẩy cồng bước vào nhà, không quên quay lại nói với lão Phụng vẫn đang ngồi trên xe lừa.
- Lão về đi, một mình cháu ở lại nhà được rồi, không sao đâu lão ạ.
Dưới ánh đèn sáng đèn pin phát ra, tôi nhìn thấy lão Phụng nhìn mình với ánh mắt lo lắng không an tâm, đôi lông mày bạc trắng vẫn luôn nhíu chặt lại, lắc đầu lên tiếng đáp trả.
- Để lão về gọi con vợ thằng A Nùng buổi tối sang đây ngủ với con cho đỡ sợ nhé, chứ nhà con một mình lẻ loi ở chỗ này, cách xa nhà chúng ta đến gần trăm mét, ngộ nhỡ có chuyện gì bất trắc xảy ra chúng ta làm sao có thể biết được..( nói đến đây lão dừng lại, thấy tôi định mở miệng từ chối thì lại nói luôn)... Con đừng từ chối ý tốt của ta, ta làm tất cả cũng vì lời hứa với ba con trước khi nhắm mắt, ngộ nhỡ con nghĩ quẩn tự hành hạ bản thân mình, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977734/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.