Tôi vẫn luôn mong sẽ có một ngày chúng tôi sẽ lại được gặp nhau,chỉ là không ngờ lại gặp nhau trong hoàn cảnh trớ trêu như thế này.Tôi bất động nhìn Lưu Sơn đứng trước mắt, mặt anh không thay đổi bao nhiêu, vẫn đẹp trai anh tuấn như cũ, điều thay đổi lớn nhất bây giờ chính là anh không còn là một kẻ điên nữa, mà là một người đàn ông tuổi đã trưởng thành, chững chạc, còn có thêm sự thâm thúy nơi đáy mắt mà tôi không nhìn thấy rõ.
Tôi đưa mắt thu hết toàn cảnh một nhà ba người hạnh phúc của anh, khóe môi bất giác kéo lên nụ cười chua chát, nơi hốc mắt cũng đã tràn ra những giọt lệ mặn chát. Tôi muốn chạy đi thật nhanh khỏi tầm mắt của Lưu Sơn, nhưng hai chân lại không chịu nghe theo sự ra lệnh của bộ não mà như ghim chặt xuống mặt đất, muốn dịch chuyển nhưng không thể nhúc nhích được, mắt cứ nhìn chằm chằm vào anh, tự hồ muốn nhìn rõ toàn bộ thay đổi trên người anh trong sáu năm qua.
Trước cái nhìn đầy chăm chăm không ý tứ nào của tôi, Lưu Sơn cũng không khỏi thắc mắc ngẩng lên đối diện, nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng khó chịu cất giọng.
- Cô gái, tôi gây thù gì với cô hay sao mà cô nhìn tôi như thể tôi thiếu nợ cô vậy.
Thiếu nợ ư... Không, tôi muốn nói với anh anh đâu có thiếu nợ tôi, mà anh tàn nhẫn cướp hết tất cả của tôi, từ tuổi trẻ đến trái tim, đến tâm trí anh đều không bỏ sót một thứ gì hết. Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977724/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.