Nghe được những lời đấy, cảm xúc của tôi lại bắt đầu không thể khống chế được nên vội quay người tính bước về phía thang máy, thì lại đúng lúc vợ chồng anh đẩy cửa bước xuống. Ba đôi mắt, sáu cái nhìn, của anh là lạnh nhạt không quan tâm, của vợ anh là ghen ghét thấu hận, của tôi là đau đớn tột cùng, tất cả mọi thứ đều khiến cho hiềm khích của họ đối với tôi ngày một tăng lên.
Dưới ánh đèn mờ, tôi đưa mắt nhìn sang Quỳnh, người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ trước mắt, khóe môi kéo lên nụ cười nhạt đau lòng. Tôi nhớ ra rồi, đến bây giờ tôi cũng đã nhớ ra người vợ của anh này chẳng phải ai khác chính là cô gái 10 năm trước tôi đã gặp ở quán giày dép, là cô gái tôi đã nghe thấy giọng vào ngày định mệnh của 5 năm trước đó khi tôi phải đi lên thành phố làm việc. Hóa ra những cuộc gặp gỡ ấy không phải là vô tình, mà là số phận đã sắp đặt trước, đều là khởi đầu cho những mất mát, những khổ sở mà tôi phải chịu đựng suốt thời gian qua.
Bầu không khí lúc này đã trở nên ngôt ngạt hơn với sự xuất hiện của một người thừa là mình, tôi cố gắng trấn tĩnh bản thân cúi đầu xin lỗi, sau đó vội vã bước thật nhanh về phía thang máy lên phòng, vừa đi trái tim trong lồng ngực vừa đập bình bịch như muốn nhảy khỏi ra ngoài. Thật ra tôi rất muốn hỏi người con gái tên Quỳnh kia rằng, có phải chị ấy là người đã tới đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977721/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.