Ngày hôm ấy, Quân ở bên tôi cả buổi không rời lấy nửa bước, công việc ở xưởng đóng tàu cũng gác lại giao cho nhân viên chẳng thèm ngó ngàng tới. Chúng tôi khi ấy, chẳng khác gì hai con chim yếu ớt lạc đàn dựa dẫm vào nhau, cùng nhau vượt qua những thứ khắc nghiệt trước mắt, cùng nhau lắng nghe nhịp đập của cả hai, cùng nhau cảm nhận những nỗi đau mà người kia phải chịu.
Khóc đến mệt lả, tôi chẳng biết bản thân đã ngủ thiếp đi từ lúc nào trong vòng tay của Quân, chỉ biết trong lòng đã cảm thấy đã dịu đi rất nhiều những khó chịu cùng với giằng xé. Tôi nhớ lại những lời Quỳnh nói, nhớ lại từng quan tâm anh dành cho cô ấy, có lẽ tôi nên bỏ cuộc thôi, như vậy cả tôi, cả Quỳnh không ai còn thấy mệt mỏi, cô ấy cũng không còn phải lo lắng ngày đêm sợ anh nhớ ra tôi nữa
Một đêm cứ như vậy trôi qua, lúc tôi tỉnh dậy, bên ngoài trời đã sáng hẳn, Quân cũg đã rời đi từ lúc nào, trên đầu giường vẫn đặt chai nước khoáng đã mở nắp cùng với một tờ giấy nhớ.
- Anh đi làm trước, ở công ty anh cũng xin nghỉ giúp em rồi nên em cứ nghỉ ngơi đi, đừng có suy nghĩ những điều không vui gì nữa nhé. Nhóc con, em còn có anh, anh vẫn luôn bên em, yêu em.
Nhìn từng nét chữ cứng cáp trên tờ giấy, chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ có lẽ dường như Quân phải cố gắng lắm mới viết được một dòng như thế này trong khi tâm trạng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977717/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.