Lúc tôi vừa trở về phòng, một lúc sau Quân cũng trở lại, khuôn mặt anh hết sức bình thản như không hề có chuyện gì, thậm chí còn hiện lên nét vui vẻ khi nhìn thấy tôi đang đứng ở phía bàn bếp lụi hụi với mấy chiếc đũa và hai cái bát. Tiến lại về phía tôi, Quân cất giọng.
- Để em đợi lâu rồi, siêu thị hôm nay thay thu ngân mới nên anh về hơi muộn. Em ra ghế ngồi đợi anh một chút, anh nấu tí là xong thôi, không lâu lắm đâu.
Tôi im lặng nhìn Quân, trong lòng thật sự muốn hỏi anh xem rốt cuộc những gì tôi vừa nghe thấy đều là sự thật hay không, nhưng rồi đến cuối cùng lại chẳng biết phải mở lời như thế nào, nên chỉ có thể cố kéo lên nụ cười gượng, sau đó nhận lấy túi thức ăn trên tay đi vèo trong bếp, gượng ép đáp trả.
- Vậy à, em cũng vừa mới tắm xong thôi, thấy anh chưa về đang định xuống dưới đó tìm, cũng may là chưa đi.
Tôi nói xong cũng không dám nhìn Quân, ánh mắt sưng đỏ chỉ biết dán chặt vào mấy con tôm, túi thịt trong bồn rửa, bả vai đôi lúc trở nên run rẩy. Tôi nhớ đến những lời Duy nói với Quân hồi nãy, nhớ việc anh nói anh không hề có tình cảm với tôi mà chỉ là lợi dụng, nhớ đến việc anh muốn tôi phải chịu đau khổ thì mới hả hê vì trả thù được Quân, trái tim tôi chẳng khác gì bị moi ra đâm từng nhát từng nát chằng chịt, đau đến mức tôi chẳng thể nào nén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977703/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.