Tôi đã rất sợ hãi khi nói ra câu nói ấy với anh, rất sợ hãi khi không biết phải trả lời anh như thế nào bởi vì biết đâu anh kích động hỏi chuyện cũ, chuyện giữa tôi và anh trước kia thật sự có liên quan gì. Thế nhưng mọi thứ đều không giống như tôi nghĩ, không giống như tôi mong đợi, khi mà tôi nói xong, anh chỉ hơi ngẩn người một lúc rồi nói.
- Linh, tôi không biết trước kia tôi với em có chuyện gì, tôi với em đã có mối quan hệ như thế nào, có khiến cho em buồn điều gì không. Nếu có, tôi thành thật xin lỗi em, xin lỗi vì đã gây cho em bao nhiêu tổn thương trước đó. Chỉ là hiện tại tôi có vợ rồi, có con rồi, tôi có nhớ lại chuyện trước kia cũng không giải quyết được chuyện gì, có nhớ lại tôi với em cũng không thể trở lại được như trước, nên chúng ta cứ bình thản như lúc này, có được không?
Anh đưa mắt nhìn tôi, những ngón tay cầm lấy tay tôi vẫn chẳng hề buông bỏ, mọi cảm xúc bình thản đến lạ lùng. Anh không buồn như tôi đã nghĩ, không hoảng hốt kích động như tôi đã mong, anh trầm tĩnh đến mức dường như đối với anh quá khứ của chúng tôi bây giờ chẳng còn có giá trị gì với anh hết, chẳng đáng để anh lưu luyến. Anh bây giờ, chỉ có Quỳnh là mạng sống của mình, còn tôi, chẳng có chỗ đứng trong cuộc đời anh một chút nào hết. Anh như vậy cũng tốt, tốt vì anh đã thành công đập tan mọi hi vọng viển vông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977701/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.