Đúng như thỏa thuận, sáng hôm sau 8 giờ sáng tôi đã có mặt tại bệnh viện nơi Quỳnh đang theo điều trị, cũng không phải bệnh viện nào khác mà chính là bệnh viện nơi tôi đã từng mất con cách đây mấy năm về trước. Cảm giác của tôi khi đứng trước cánh cổng màu trắng đã được sơn lại đẹp mắt ấy đủ các thể loại, không biết nên hình dung ra sao, không biết nên phản ứng như thế nào.
Lưỡng lự một lúc khá lâu mới dám bước vào bên trong, trong lúc tôi đang loay hoay không biết Quỳnh nằm ở phòng nào thì điện thoại đổ chuông réo rắt từng hồi liên tục, nhấc ra mới biết là anh gọi tới. Ban đầu, tôi còn có ý định không muốn nghe vì từng lời nói của anh hôm qua cứ dội lại khiến thần trí tôi bắt đầu muôn kháng cự, nhưng rồi lại nhớ tới giao dịch của chúng tôi đã thành công, cuối cùng chẳng còn sự lựa chọ nào khác là phải ấn nút nghe.
- Em tới nơi rồi, anh gửi em số phòng của bác sĩ đi, em sẽ đích thân tìm tới.
Bên kia đầu giây, tôi nghe thấy tiếng Sơn thì thầm gì đó với Quỳnh, sau một vài giây mới nói tiếp.
- Phòng 203, cô lên đó gặp bác sĩ Huy, anh ta sẽ hướng dẫn cô làm các xét nghiệm và lấy máu.
Nói xong, anh chẳng thèm đợi tôi trả lời đã tắt máy luôn, hành động vô tình đó lại một lần nữa khiến cho tinh thần của tôi đã suy sụp càng trở nên suy sụp. Cả đêm hôm qua, tôi đã suy nghĩ rất kĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977696/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.