Bốn tháng rời khỏi thành phố về quê với mục đích muốn quên hết đi những đau lòng trên đó, tôi cứ tưởng chúng tôi sẽ không bao giờ có ngày gặp lại, không bao giờ còn có những giây phút vô tình lướt qua nhau rồi lại để cho nhau những khoảnh khắc đầy thương nhớ. Thế nhưng mọi thứ ấy lại chẳng hề giống với những gì tôi suy nghĩ, khi mà ngay lúc này đây, dưới cái nắng chói chang hanh heo đến rát hết cả da thịt, tôi lại phải đối mặt với anh lần nữa, với người đàn ông tôi vừa yêu vừa hận.
Tôi không biết nên nói gì với anh, không biết phải mở miệng ra sao để đáp trả anh, cũng vì mọi cảm xúc hiện tại đảo lộn hết cả. Đau có, vui sướng cũng có, thắc mắc cũng có. Tôi lựa chọn im lặng trước câu nói của anh, lựa chọn kìm chế mọi hành động mà bản thân tôi suy nghĩ muốn làm ngay lúc này, vì tôi vẫn biết, anh đến cùng vẫn chẳng phải là của tôi, anh đến cùng vẫn là yêu Quỳnh.
Thấy tôi im lặng không trả lời cũng không bước tiếp, anh liền rảo bước thật nhanh lại phía tôi, đứng trước mặt tôi không nói không rằng ôm chầm lấy tôi vào lòng siết chặt, gương mặt nam tính gục xuống đôi vai gầy rộc chẳng còn đẹp đẽ như những năm trước, run rẩy cất lời.
- Linh, anh xin lỗi, anh thật sự xin lỗi... Xin lỗi vì tất cả mọi chuyện trước kia anh làm, mọi chuyện trước kia anh đối xử tệ bạc với em. Tha thứ cho anh, tha thứ cho anh có được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977692/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.