Lúc tôi chạy xuống dưới lán để xe, thì anh cũng đuổi kịp tới, vội vàng kéo tay tôi lôi vào một góc khuất, ánh mắt nhìn tôi đầy áy náy, ngập ngừng cất lời.
- Tôi... chuyện hồi nãy tôi xin lỗi cô, thật sự lúc ấy tôi không biết bản thân sao lại có thể mất lí trí mà làm ra cái chuyện không hay đó. Cô, cô không giận tôi chứ.
Tôi không nhìn anh, hơi lùi người lại lắc đầu, cố trấn tĩnh những cảm xúc trong lòng không để lộ ra ngoài, đáp.
- Không đâu, cũng không phải là lỗi của riêng anh, lỗi cũng là do tôi một phần...( dơ chiếc điện thoại nên nhìn đồng hồ, nhìn thấy thời gian đã quá trễ, tôi vội lách người lướt qua anh, cố gắng lắm mới có thể nói được câu tiếp theo)... Mọi chuyện như vậy cũng coi như ổn thỏa rồi đúng không, vậy tôi đi trước đây. Hi vọng tôi với anh sẽ không có lần chạm mặt nào nữa, vừa tốt cho anh cũng vừa tốt cho vợ của anh.
Nói xong, tôi chẳng đợi anh trả lời liền rảo bước thật nhanh, cũng chẳng hỏi anh về chiếc đồng hồ nữa, vì càng hỏi tôi lại càng sợ anh nghi ngờ hơn mà thôi. Thế nhưng ông trời đúng thật không muốn tôi được yên ổn mà, khi tôi vừa bước ra khỏi góc khuất đã thấy Quỳnh đứng đó nhìn mình chằm chằm, đôi mắt long lên sòng sọc như người ăn phải ớt cay.
Phía sau, Duy cũng bước ra đứng cách tôi một đoạn, chiếc áo anh vẫn xô xệch chưa được cài lại càng khiến cho Quỳnh thêm nổi điên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977706/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.