Gía như chỉ mỗi Quân tới, giá như người theo sau anh không phải là Quỳnh cùng con gái của cô ấy, tôi nhất định sẽ không ngần ngại mà tiến lại, rồi hỏi han xem anh thời gian qua như thế nào, sẽ không ngần ngại nói với anh lời xin lỗi. Thế nhưng, sự xuất hiện đột ngột này của họ khiến tôi thật sự không biết nên làm như thế nào, trốn không được, lùi cũng không được, đôi chân cứ như bị ai đó đổ kéo dính chặt dưới nền cỏ. Tôi không dám nhìn Quỳnh, cũng không dám quay vào trong nhà nhìn Lưu Sơn, bởi vì tôi sợ, sợ cô ấy lại không kiềm chế được cảm xúc của mình mà điên cuồng chửi bới như lần trước, lúc ấy, tôi thật sự không biết phải làm sao.
Đúng lúc tôi vẫn đang trong trạng thái hoảng loạn, thì từ phía trong nhà, Lưu Sơn điềm nhiên bước ra như chưa hề phát hiện ra sự xuất hiện của họ, anh thấy tôi vẫn đứng im đó không có ý định đi thì vội nói.
- Linh, em còn đứng đấy làm gì, sao không đi đánh răng rửa mặt đi. Cơm nguội là ăn không ngon đâu.
Anh vừa nói xong, thì từ phía ngoài cổng, Quỳnh với khuôn mặt hằm hằm đẩy cổng lao vào về phía chúng tôi, bỏ mặc cả bé Su đứng bên ngoài khóc thét vì sợ, cô ta gào lên.
- Duy, thì ra đây chính là lý do anh bỏ mặc mẹ con tôi đúng không, đây chính là lý do đúng không hả. Anh bỏ tôi bệnh tật yếu ớt một mình, bỏ con thơ nhỏ dại, bỏ cả công ty để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977686/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.