Lưu Sơn lúc này có lẽ cơn tức giận đã đạt tới đỉnh điểm, anh liên tục ra sức đấm mạnh cho Quân mấy quả đến nỗi làm cho khóe môi anh ấy sưng bầm lẫn rỉ máu. Quân thì cũng không vừa, đã từng là một tên giang hồ, với cả có mối thâm thù với Lưu Sơn từ trước nên cũng không chịu khuất phục trước anh, cũng gồng người đáp trả lại lại anh từng ấy quả, tuy không thể dồn hết sức nhưng cũng khiến Lưu Sơn chao đảo.
Trước tình hình đầy hỗn loạn như thế này, tôi chỉ biết lao vào cố ra sức can hai người họ ra, thế nhưng cho dù tôi có nói có gào như thế nào họ cũng không để vào tai, vẫn tiếp tục vật nhau lăn lộn, chửi bới lớn hơn. Giống như lúc này, Quân chiếm thế chủ động bên trên, hai tay túm chặt lấy cổ áo của Lưu Sơn siết chặt, rít lớn.
- Là tao dẫn cô ấy đến thì sao, mày làm gì được tao. Đấy là vợ mày, là con mày, đấy mới là gia đình của mày, mày biết điều thì cút về với cái hạnh phúc hai năm qua mày tự hào đi. Trả lại yên bình cho Linh, trả lại cuộc sống vô tư vô lo vô nghĩ cho cô ấy.
Lưu Sơn đôi mắt đỏ ngàu hất mạnh Quân khỏi người mình, cũng không chịu im lặng, gào lớn.
- Tao về hay không đấy là chuyện của tao, không tới lượt mày xen vào. Mày nên nhớ cho kĩ, Linh là của tao, cô ấy cả đời này phải ở bên tao, mày đừng có lợi dụng rồi đục nước béo cò.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977682/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.