Ba ngày sau
Tô Ngữ Nhu đứng ở Tiểu Lâu, kinh ngạc nhìn ra ngoài.
Hắn thật sự biến Thanh Trúc thành Tử Trúc.
Nàng cố ý gây khó khăn chohắn hắn lại không chút do dự hoàn thành cái yêu cầu này.
Nàng nhắm hai mắt lại, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, nhưng dù làm thế nào cũng không đè nén được sự cảm động.
Hoang phí như vậy, tất cả đều là. . . . . . Vì nàng.
“Thích không?” Lý Duy Hiếu lặng lẽ đi tới phía sau nàng, để mặc cho gió đem mùi thơm trên người nàng phả vào mũi hắn, khí tức của nàng làm hắn không uống mà say.
“Ngũ hoàng tử có tiền, làm chuyện như vậy chắc là dễ như trở bàn tay!” Nàng biết rõ tâm ý của hắn, lại cố ý nói như thể không đáng giá một đồng.
Hắn khẽ cười khổ.”Chỉ cần ngươi thích, bất kể chuyện gì ta cũng sẽ đem hết toàn lực đi làm.”
“Không ngờ rằng một cô gái thanh lâu như ta còn có giá trị như vậy, có thể để cho Ngũ hoàng tử vì ta mà hoang phí vô kể.” Trong giọng nói của nàng nồng nặc sự tự giễu.
Lý Duy Hiếu ôm nàng vào ngực, bất đắc dĩ nói: “Không! Không nên hạ thấp mình như vậy. Phù Vân, nàng là đặc biệt, đối với ta mà nói, nàng là ngàn vàng khó mua!”
“Ngàn vàng khó mua, vạn lạng vàng không phải là có thể mua sao? Cho dù như thế nào, ta cũng có thể dùng tiền mua được, có phải hay không?” Tô Ngữ Nhu bị lời của hắn làm thương tâm.
Hắn siết chặt cánh tay, đem gương mặt tuấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-kieu-dua-lang-quan/94222/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.