Lý Duy Hiếu liên tục suy nghĩ, biết rằng nếu trực tiếp khẩn cầu phụ hoàng nhất định sẽ bị bác bỏ. Chuyện giải trừ hôn ước với Tô gia lần trước, phụ hoàng đã không vui chỉ miễn cưỡng đáp ứng, không cần suy nghĩ hắn cũng biết chuyện cưới Phù Vân lần này khó khăn đến cỡ nào.
Vì sự thành công, hắn quyết định trước vào cung tìm mẫu hậu thương lượng, chỉ cần mẫu hậu đáp ứng, cửa ải phụ hoàng sẽ dễ dàng nhiều.
Lý Duy Hiếu tìm thấy hoàng hậu đang ngắm hoa trong vườn, khi hoàng hậu hỏi cuộc sống gần đây như thế nào thì hắn chỉ thở dài.
“Hiếu nhi, có chuyện gì à?”
“Mẫu hậu, nhi thần. . . . . . Nhi thần không biết nên nói từ đâu.” Hắn thật sự không biết nên mở miệng cầu xin mẫu hậu giúp đỡ như thế nào, nhưng hắn càng không có biện pháp chấp nhận việc Phù Vân Ly đả kích hắn, nhưng. . . . . . Nếu ngay cả mẫu hậu cũng không chịu giúp hắn thì phải làm sao bây giờ?
Hoàng hậu than nhẹ một tiếng, “Thế nào, lại có liên quan đến nàng kia sao?” Thật là một vật khắc một vật ! Từ trước đến nay Ngũ hoàng tử phong lưu phóng khoáng, dạo chơi nhân gian cuối cùng cũng có chuyện khó khăn, chẳng qua là nàng không thể không lo lắng, đứa nhỏ này sợ rằng nghiêm túc hơi quá.
Lý Duy Hiếu buồn rầu mở miệng: “Nàng ấy không muốn cùng nhi thần ở chung một chỗ.” Cho tới bây giờ, hắn không phải là không thừa nhận sự thật này. Nếu không phải như thế, thì sao Phù Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-kieu-dua-lang-quan/94223/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.