Tô Ngữ Nhu ngồi ở trong xe ngựa, lại một lần nữa hối hận vì hành động mình.
Hôm đó Lý Duy Hiếu mạnh mẽ mang nàng từ Mai viện đi, để tránh nhiều chuyện phát sinh,lập tức giao phó cho người hầu cùng hộ vệ lên đường hồi kinh. Nàng vốn còn kỳ vọng bốn gã hộ vệ của mình có thể chạy tới cứu nàng, nhưng ngày lại ngày trôi qua, rốt cục nàng bỏ qua cái hy vọng mong manh đó, bắt đầu tự tráchcứ mình đã vội vàng.
Thê thảm hơn chính là, bởi vì hành trình quá vội vàng, từ ngày thứ ba trở đi, thân thể của nàng bắt đầu không chịu nổi, nhưng nàng quật cường không chịu yếu thế, hiện tại đã suy yếu không chịu nổi.
Ngồi trên lưng ngựa Lý Duy Hiếu luôn nhíu mày, phảng phất như có tâm sự nặng nề. Hơn mười ngày qua bất kể hắn nói thế nào, cho dù là mặt , Phù Vâncũng không chịu cho hắn nhìn.
Hắn thật sự là không có cách nào.
Nếu như tới phủ của hắn rồi, Phù Vân vẫn quyết định hờ hững đối với hắn, hắn nên làm cái gì bây giờ?
Nếu như hắn không phải là quan tâm nàng như vậy, nếu như nàng luôn mong muốn để nàng đi, thì sẽ thế nào. Nhưng hắn quá quan tâm, quan tâm nàng hết thảy, sợ nàng bị người khác cướp đi, hắn không có cách nào cứ rời khỏi nàng.
Đây là báo ứng! Là trời cao đối với khứ dạo chơi nhân gian, hành vi phóng đãng của hắn mà trừng phạt.
Xe ngựa dừng lại trước đại môn của phủ Ngũ hoàng tử, tỳ nữ đã sớm chờ ở cửa liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-kieu-dua-lang-quan/94221/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.