A Dực lao đến đứng chắn trước mặt nàng, đẩy lão đạo sĩ ra bên ngoài.
“Ha”
Ân A Lạp ngồi lại xuống ghế, nhâm nhi trà, nở một nụ cười châm chọc.
“Lão thái gia, ông vẫn hạ tiện như ngày nào.”
“Ha ha. Đứa cháu nhỏ của ta bây giờ lời lẽ lại thâm độc như vậy sao?”
Lão đạo sĩ cũng ngồi xuống, tu một hơi hết sạch lý trà, bỏ mặc hai con người vẫn còn đang cả kinh, tháo mặt nạ xuống.
“Khi ta còn nhỏ, lúc đó vẫn chưa tu luyện thành hình dạng con người, leo trèo bị ngã, tên lão thái thái này không biết làm sao mà lạc đến hồ giới, cũng vô tình cứu được ta đang lăn xuống vách núi. Phụ hoàng cảm tạ hắn, để hắn ở lại dạy ta y thuật, được nửa năm thì hắn trốn đi.”
“Ha ha, tiểu gia hỏa, lão thái gia chỉ là đi du ngoạn, há nào lại bảo trốn.”
“Khụ khụ.”
Phía vết thương nhói lên khiến Ân A Lạp ho khan hai tiếng, lão thái gia nhướn mắt nhìn nàng, xong lại tiếp tục dùng trà.
“Ngươi dùng cổ thuật?”
“Hình như nó đã bị giải một phần.”
Ân A Lạp cảm nhận được dòng linh lực của Phong Vân lưu động trong cơ thể yếu đi vài phần, trong lòng không nhịn được mà bực bội. A Dực ngồi xuống đất cạnh chân nàng, im lặng nhìn ra bên ngoài.
“Người biết gì về Linh Điệu Hồn?”
Lão thái gia gãi gãi đầu, tỏ vẻ bất cần không quan tâm. Nàng đã nóng bây giờ càng nóng hơn, nắm râu hắn mà giật.
“Người có nói không? Có nói không?”
“Ta nói, đừng, ta phải để ba năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019148/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.