“Ta có thể sắp xếp cho ngươi vào học.”
“Ý người là học chui? Ta là yêu, không phải người.”
Lão thái gia nhìn nàng. Có lẽ phụ mẫu nàng chưa nói cho nàng biết về vấn đề này.
“Bất quá bây giờ chưa phải là lúc.”
Ân A Lạp lên tiếng từ chối, một tay kéo A Dực đứng lên.
“Lão thái gia, ông xem qua tên nhóc này được không?”
Thủ trưởng đứng lên cáo từ vì đại sự. A Dực liền được để ngồi bên cạnh lão thái gia, Ân A Lạp cũng định đứng lên ra ngoài.
“Chủ nhân.”
“Không phải ngươi không muốn nói chuyện sao?”
Ân A Lạp lườm hắn, trong lòng bực bội không nguôi. Dám bơ nàng, nàng liền cho hắn ở một mình, không mang hắn theo nữa.
“Ngươi ở đây đi. Dù gì cũng là sủng vật của ngươi, lỡ có hư hỏng gì ta lại không biết nha.”
Ân A Lạp lại phụng phịu ngồi xuống. Cầm sách lên xem, quay lưng về phía hai người họ. Lão thái gia nhìn cũng không biết nói gì, liền bắt mạch cho A Dực.
“Quái lạ...”
Mạch tượng thằng nhóc này khá loạn, nhưng cơ thể lại không có phản ứng gì. Lão thái gia kéo áo hắn xuống, nhìn vào vết thương trên vai. Vết thương hở vẫn đang liền lại, mắt thường có thể nhìn thấy, như có thứ gì đó cản lại không cho máu chảy ra.
“Thằng nhóc này ngươi nhặt ở đâu thế?”
“Mua ở đây đấy.”
Ân A Lạp vẫn quay đi, thờ ờ trả lời, tay vẫn chăm chú lật sách. Lão thái gia vẫy tay gọi gia nô, thì thầm vào tai hắn vài thứ rồi để hắn rời đi.
“Hắn ta trúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019149/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.