“Ta không giải được.”
Y Nhược thu lại trân pháp, ngồi xuống đất thở dốc. Vừa rồi đã tiêu tốn quá nhiều huyễn khí, cả một mảnh sức lực cũng không còn. Phong Vân sắc mặt lại thêm phần u ám.
“Có chuyện gì thế?”
Y Hiên sau khi tiễn Hứa Niên về đại gia liền không yên tâm mà quay về, lại bắt gặp cảnh cô nam quả nữ một thân một mình trong phòng, áo của Phong Vân vì băng bó nên cũng đã cởi xuống.
“Ây da. Y Nhược, con còn nhỏ nha.”
Mắt y lóe lên ý cười, châm chọc Y Nhược, nhưng vết thương trên người Phong Vân cũng không qua được mắt nàng. Y Hiên thu lại vẻ cười, đỡ nữ nhi của mình lên. Phong Vân không kiềm được mà đứng dậy.
“Cô cô, người có thể giải cổ thuật không?”
“Phong Vân! Vết thương!”
Y Nhược nhìn thấy vẻ nóng nảy của hắn, liền quát. Nàng mến hắn, nhưng càng không muốn vì tính nóng nảy này mà khiến Ân A Lạp bị thương. Phong Vân nhận ra, cũng từ từ ngồi xuống.
“Cổ thuật?”
Y Hiên hơi nhíu mày, nhìn lên vết thương trên người Phong Vân.
“Ý ngươi là tiểu Lạp sử dụng cổ thuật?”
Phong Vân cúi đầu không nói, Y Nhược đành tiếp lời.
“Nàng đã sử dụng loại thuật gì đó rất cường đại, chúng ta đều không ai đến gần được. Nàng chuyển chấn thương thể xác trên người Phong Vận lên người, bây giờ lại phải ra ngoài. Bọn ta không yên tâm nhưng dùng mọi cách cũng không giải được.”
“Nhỏ tuổi như thế đã sử dụng được cổ thuật?”
Y Hiên thoáng vẻ ngạc nhiên, nàng bước nhanh lại, đặt tay lên đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019147/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.