“Chủ nhân...”
Ân A Lạp đặt tay lên vai hắn gượng người đứng lên, để Y Nhược đỡ nàng lại ghế ngồi đối diện Phong Vân, liếc mắt nhìn con trùng đang đoạn thở trên mặt đất.
“Nó là cổ trùng, hắn đã gài nó vào người ta được một thời gian, nhưng vì nó nằm gần vùng nguy hiểm nên ta không dám lấy ra.”
“Vậy tại sao lần này đệ lại lấy ra?”
“Độc của cổ trùng này đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng. Sớm muộn cũng chết, thì thà đánh cược một lần, nếu thắng thì có thể đem lại nhiều lợi ích cho tỷ, nếu thua thì xem như mạng ta xui xẻo.”
Phong Vân né tránh ánh mắt của nàng.
“Chỉ không ngờ tỷ lại làm như thế.”
Ân A Lạp cười khổ nhìn hắn, có lẽ hắn đang dằn vặt lắm, nhưng nàng cũng không nỡ nhìn hắn vì mọi người mà chịu đau khổ. Nhưng bây giờ không phải là lúc bàn tình cảm riêng nữa, đã đến khắc quay lại chính sự rồi.
“Đệ biết những gì?”
“Tỷ không còn nhớ gì nữa?”
“Kí ức bị xóa hơn một nửa rồi, ta chỉ có thể nhớ về một vài mối quan hệ.”
Phong Vân nhíu mày nhìn nàng. Tính hắn vốn rất nóng, nhưng vì vết thương nên chỉ có thể ngồi siết tay.
“Tỷ ngày đó là bị giết, cha chết trên chiến trường cũng là do bị giết, nương rơi xuống vực, cũng không phải tự nhiên mà ra.”
Ân A Lạp có chút khẩn trương, những thứ này nàng đều đã đoán ra, thứ nàng cần ở là kẻ giật dây phía sau cơ.
“Ngày người ta hạ thủ, ta đã ở dưới gầm giường của tỷ. Ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019146/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.