- Nhưng hôm nay là lễ tang của bố mẹ vợ của con đấy! Đâu giống với những tang lễ bình thường khác? Con không vào con bé sẽ nghĩ thế nào chứ? - bà Lục giọng trách cứ Lục Thiên Ngôn.
Không thể ngờ anh lại có thể nói ra những lời thờ ơ, vô cảm như thế. Bình thường anh vẫn lạnh nhạt với mọi chuyện bà có thể không để tâm đến nhưng hôm nay thì khác.
- Mau vào trong đó với con bé đi. An ủi động viên nó vực dậy. Trông con bé nó mạnh mẽ thế thôi chứ con gái mà gặp phải nhiều việc như thế chắc chắn đã tổn thương rất nhiều. Nghe mẹ. Vào với con bé, nhé? - bà Lục không muốn làm to chuyện ở tang lễ nên đã chuyển giọng từ trách cứ sang nhẹ nhàng nhắc nhở, mong muốn Lục Thiên Ngôn nghe hiểu sẽ đi vào với Giang Thuỳ Dương.
Nhưng thái độ của Lục Thiên Ngôn vẫn y như thế. Anh đã đồng ý với Giang Thuỳ Dương là sẽ không vào bên trong đó rồi thì tuyệt đối anh sẽ không vào. Vả lại, nếu như bà Lục biết được lí do thật sự anh không vào bên trong thì có lẽ bà sẽ đuổi anh ra khỏi đây luôn chứ đừng nói là khuyên nhủ anh đi vào bên trong đó.
- Con với Thuỳ Dương đã nói chuyện với nhau rồi ạ. Cô ấy nói con không cần vào với cô ấy cũng được. Dẫu sao thì cô ấy cũng muốn có không gian riêng để nói chuyện với bố mẹ của cô ấy. Con, con không tiện làm phiền. - Lục Thiên Ngôn bất đắc dĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938379/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.