- Cô chủ Giang. – người kia vẫn tiếp tục gọi Giang Thùy Dương bằng cái xưng hô thân thuộc kia.
- Anh... đến rồi sao? – Giang Thùy Dương nhìn người đàn ông đang đứng phía sau mình, mấp máy môi khẽ hỏi.
Anh ta là Văn Hạo, một người đã đi theo gia đình cô từ rất lâu rồi. Cả bố và mẹ cô đều thích người này. tuy anh ta chỉ là nhân viên nhưng rất hay được bố mẹ cô mời đến nhà ăn cơm. Thế nên ở Giang Gia từ trên xuống dưới không ai là không biết anh ta cả. Hay nói cách khác anh ta cũng chính là một phần của gia đình cô.
- Cô chủ Giang, tôi xin lỗi... tôi không lái xe đưa họ đi... là nỗi tại tôi nên họ mới xảy ra tai nạn... – Văn Hạo nhìn thấy Giang Thùy Dương bao nhiêu cảm xúc cũng không thể giữ được nữa.
Giang Thùy Dương nhìn anh ấy. Anh ấy làm gì có lỗi gì đâu kia chứ? Người có lỗi vốn là người khác kia mà.
- Không phải lỗi của anh. – Giang Thùy Dương khẽ nói.
Văn Hạo vẫn còn nghĩ Giang Thùy Dương chỉ an ủi mình thế thôi nên vẫn cứ khóc mãi, trong lòng không thôi tự trách. Vốn dĩ hôm đó ông bà Giang đã gọi anh ấy đến đưa ông bà tới công ty nhưng anh ta lúc đó lại công ty quá rối, anh ấy không thể quay về biệt thự nhà họ Giang nên mới gây ra hậu quả như vậy.
- Văn Hạo... – Giang Thùy Dương quay qua nhìn anh ta. Cô không biết bản thân mình có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938378/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.