- Chị đang thấy con bé rất dễ thương có phải không? Nó thật sự là rất dễ thương đấy! Vậy nên chị giúp tôi nuôi con bé nhé? – Hồng Xuyên dễ dàng nói trúng vào những gì mà Giang Thùy Dương đang suy nghĩ. Cứ như thể cô ấy đọc được suy nghĩ của cô vậy.
- Tôi... – Giang Thùy Dương nhìn đứa bé trong tấm ảnh lại nhìn vào người mẹ của đứa trẻ đang đứng ở bên cạnh cô ngay lúc này.
- Con bé... – Hồng Xuyên nghẹn ngào không thể nói được hết câu. Thể trạng cơ thể mỗi lúc lại yếu dần hơn.
Giang Thùy Dương đỡ Hồ Xuyên nằm lên giường. Cẩn thận đắp chăn nên cho cô ấy. Nhìn những giọt nước mắt thương con của cô ấy, cô chắc là mình đã chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý lời đề nghị của cô ấy.
Rồi cô cẩn thận lấy khăn giấy ở trong hộp để lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt của cô ấy. Thầm thở dài một hơi. Giang Thùy Dương biết cô đang sắp sửa làm một chuyện hết sức hoang đường nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác ngoài đồng ý. Bất kể hôm nay có như thế nào thì cô cũng là đã làm một chuyện thật hoang đường.
- Được. Tôi hứa với cô. Tôi sẽ chăm sóc đứa bé. – Giang Thùy Dương nói.
- Dương Dương, cảm ơn chị. Nhất định sau này con bé sẽ thay tôi báo đáp cho chị. – Hồng Xuyên hạnh phúc nắm chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Giang Thùy Dương.
- Tôi biết bản thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938381/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.