Năm năm sau, tại thành phố New York, Hoa Kỳ.
- Giang Min Hy, sao con lại quậy như vậy chứ hả? Ai nói con đánh bạn cơ chứ? Còn là bạn nam, con… con rốt cuộc có phải là con gái nữa không? - Giang Thuỳ Dương bực bội nhìn đứa con gái nhỏ của mình.
Mới sáng sớm, Giang Thuỳ Dương vừa mới kết thúc cuộc học xong thì đã bị cô giáo chủ nhiệm của con bé gọi đến lớp để nhắc nhở vì con gái của cô mới đánh một bạn nam cùng lớp chảy cả máu mũi.
Đến nơi lại còn phải chịu đựng cơn giận dữ từ phụ huynh nhà bạn nam kia khiến cô không sao kiềm nổi sự bực bội của mình lên người con gái.
- Nhưng mà thằng nhóc đó nó đánh con trước mà mẹ, nó còn nói con là đồ đàn ông, không dịu dàng nữ tính được như mẹ. - Giang Min Hy bướng bỉnh không chịu nhận nỗi.
Tính cách cực kỳ cứng đầu.
- Nhưng con cũng không thể vì thế mà đánh bạn như vậy được. Con thấy không, mẹ cũng bị người ta mắng theo con rồi đấy! Bình thường mẹ đường đường là một sếp lớn, không có ai là dám mắng mẹ thậm tệ như thế đâu. Con có biết không hả? - Giang Thuỳ Dương trách móc con gái hết sức nhẹ nhàng.
Dù rằng cô rất bực nhưng cũng không vì thế mà cô lỡ trách phạt con bé.
- Là mẹ dạy con như thế mà? - Min Hy ngây ngô nói.
- Ai dạy con như thế cơ? - Giang Thuỳ Dương bị một phen trấn động, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938366/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.